Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

SUY NIỆM CHÚA NHẬT - NGÀY 01/09/2019

Filled under:

Khiêm tốn bao nhiêu cũng chẳng đủ - Dã Quỳ

Chủ đề suy niệm từ Tin Mừng nói với chúng ta về một vật rất đỗi bình thường trong cuộc sống, đó là chiếc ghế. Tự bản chất, ghế chỉ để ngồi. Nhưng chỗ ngồi ở mỗi vị trí lại có giá trị khác nhau. Vì thế, người ta tranh nhau cái ghế và cố gắng bảo vệ chỗ ngồi của mình bằng mọi cách! Từ hình ảnh "Thấy khách dự tiệc cứ chọn cỗ nhất mà ngồi", Chúa Giêsu dạy cho chúng ta bài học về lòng khiêm tốn và nhân đức khiêm nhường. Thế nhưng, giữa  một thế giới mà trong đó con người đang giành nhau những vị trí cao nhất ở mọi lãnh vực, vậy bài học về đức khiêm nhường của Chúa có còn thích hợp với người thời nay nữa hay không?
Người Việt Nam chúng ta vốn quan niệm "Một miếng giữa đàng hơn một sàng xó bếp." Quan niệm ấy cho ta hai suy nghĩ vừa tích cực lẫn tiêu cực. Chiều tích cực cho thấy sự trọng vọng của mọi người dành cho người có chức quyền và địa vị ở mọi thời. Sự vinh quang này cũng có thể là động lực giúp cho nhiều người cố gắng vươn lên trong khả năng của mình cho bằng người khác. Tuy nhiên, mặt trái của sự vinh quang thế gian ấy cũng làm cho chính đương sự nhiễm thói kiêu ngạo, vênh vang tự đắc, coi trời bằng vung và chẳng xem ai ra gì! Nhiều khi chính vì địa vị của họ mà người ta rơi vào vùng trời cô đơn, chỉ những kẻ nịnh bợ được lợi mới là bạn. Và đôi khi địa vị của họ cũng trở thành tầm ngắm của nhiều người muốn giành giật. Vì vậy cuộc sống của họ phải đối diện với trăm ngàn mưu mô, cạm bẫy, khó khăn ngay cả với những kẻ thuộc cấp. Khi còn đương chức thì dương dương tự đắc, vì "Miệng nhà quan có gang có thép." Và bao người đón đưa, ca tụng.
Thế nhưng, sông có khúc, người có lúc. Khi có chức quyền thì phải sống sao để khi hết chức, hết quyền người ta vẫn còn lòng quí mến và kính trọng mình. Cách riêng đối với những người đang nắm giữ những chức vụ trong Giáo Hội, trong các đoàn thể..., chúng ta càng phải ý thức và sống cách triệt để lời Chúa căn dặn môn đệ khi thấy họ cãi nhau xem ai là người làm lớn: "Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người." (Mc 9,35) Thực ra, chức vị và quyền hành không phải là một cái gì tội lỗi, đáng sợ hay xấu xa, vì những người khôn ngoan và có khả năng, nhiệt thành, được tập thể tín nhiệm trao phó trọng trách để phục vụ con người, công ích và phục vụ Giáo Hội. Vậy hãy nhớ lời sách Huấn Ca nhắc nhở: "Càng làm lớn, con càng phải tự hạ, như thế con sẽ được đẹp lòng Chúa."(Hc 3,18)
Chức quyền chỉ là luân phiên để phục vụ "Quan chỉ nhất thời, dân mới vạn đại." Thế nên, người khiêm tốn sẽ biết khả năng, chức vụ của họ chỉ là phương tiện phục vụ mọi người. Trong đời sống đức tin, chúng ta cần ý thức mình chỉ là một trong những dụng cụ Chúa dùng để phục vụ phần rỗi và ơn cứu độ nhân loại. Chúng ta như những chiếc ghế dùng để ngồi. Thiên Chúa muốn đặt ở đâu cũng không sao. Ai ngồi lên cũng không thành vấn đề. Nếu không còn được dùng nữa, chiếc ghế vui vẻ sẵn sàng nằm trong kho hoặc trở thành những thanh củi để cho đời một chút lửa, một cục than hay một nắm tro tàn.
Chúng ta cần ý thức "Khiêm tốn bao nhiêu cũng chẳng đủ. Kiêu căng một chút cũng bằng thừa." Người khiêm tốn thì luôn kính trọng tha nhân, làm việc theo ý chung vì lợi ích tập thể.
Người khiêm tốn ý thức giới hạn của bản thân nên luôn nhận trách nhiệm khi công việc thất bại, còn thành quả là do tập thể.
Người khiêm tốn âm thầm làm việc mà không cần người khác khen ngợi, vì họ biết đó là bổn phận và trách nhiệm của họ.
Người khiêm tốn luôn bình tĩnh nghe sự góp ý của người khác về khuyết điểm của mình và sẵn sàng sửa đổi.
Người khiêm tốn không thích nói về mình, không đề cao mình, những gì họ đạt được là do ơn Chúa và nhờ sự trợ giúp của mọi người.
Người khiêm tốn nỗ lực và ý thức trách nhiệm trong mọi việc đã lãnh nhận, cố gắng với tất cả khả năng và phó thác thành công cùng thất bại trong bàn tay Chúa.
Người khiêm tốn luôn cư xử nhẹ nhàng, hòa nhã và tinh tế với mọi người, luôn đặt lợi ích và quyền lợi của người khác trên bản thân mình.
Người khiêm tốn biết giới hạn của mình và chỉ thực hiện những gì trong tầm tay và khả năng cho phép. Họ không đứng chỉ tay nhưng vén tay áo để cùng làm việc với mọi người.
Người khiêm tốn ý thức chức vụ và quyền hành là để phục vụ, vì thế họ sẵn sàng rút lui khi sức khỏe và khả năng giảm sút không còn đủ hay không phù hợp để phục vụ mọi người.
Người khiêm tốn là người biết nhận định chính xác về bản thân mình trong mọi sự.
Bài học khiêm tốn tuy đơn giản nhưng không phải dễ dàng học và thực hiện trong đời mình. Con công đẹp ở bộ lông, con chồn quí ở bộ da. Nhưng chúng chết hoặc bị săn lùng cũng chỉ vì những thứ mà chúng khoác trên mình! Xin cho chúng ta hôm nay thấm nhuần được bài học khiêm nhường của Chúa- Đấng hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Người đã chọn chỗ rốt hết trong thân phận làm người, nghèo hèn trong cuộc sống, đơn giản trong cách ăn nết ở, hòa nhã và thân thiện với tất cả mọi người. Cuối cùng, Người đã chấp nhận hủy mình ra không trong cái chết. Người đã chọn chỗ rốt hết trong bữa tiệc nhân sinh. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người. Qua cuộc sống, Người đã trở nên mẫu gương cho mỗi người Kitô hữu chúng ta hôm nay.
Lạy Chúa Giêsu, xin biến đổi lòng chúng con nên khiêm nhường giống như Chúa. Amen.


Suy niệm 2

Tính háo danh luôn là một thách đố lớn đối với con người. Nó không xảy ra trong một giai đoạn của lịch sử nhân loại nhưng nó luôn hiện diện trong mọi nơi, mọi lúc. Ngay từ buổi đầu của sự hiện diện, con người đã để cho tính háo danh làm hỏng công trình tạo dựng của Thiên Chúa. Adam, Eva vì muốn bằng Thiên Chúa nên đã giơ tay hái trái cấm, chống lại lệnh truyền của Thiên Chúa, để rồi nhận lấy hậu quả khủng khiếp, đó là phải chịu cảnh khổ đau trầm luân và nhất là phải chết. 

Tính háo danh đó đặc biệt phát triển cách mạnh mẽ trong thời đại văn minh hôm nay, để rồi xã hội phải chứng kiến những màn dối trá lừa lọc. Chẳng hạn ở Việt Nam có rất nhiều cái nhất, như nhiều tiến sĩ nhất thế giới, nhưng lại là một đất nước nghèo. Cô giáo Trần Thị Lam đã chua xót về thói háo danh trong bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh”: 

"Đất nước mình lạ quá phải không anh 

Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ 

Những dự án và tượng đài nghìn tỉ 

Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...”
 

Tính háo danh đã làm cho con người trở nên trơ trẽn, và sẵn sãng đạp đổ người khác bằng đủ các phương tiện để đạt được cái danh cho mình. Bởi “một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp”, nên người ta sẵn sàng tìm mọi cách để kiếm cho được “miếng giữa làng”. Đó là nguyên nhân gây ra bao mối bất hoà, hận thù và ganh ghét. Bởi tính háo danh xuất phát từ tính cao ngạo, đề cao mình cách quá đáng và thường coi kinh người khác, để rồi không bao giờ biết lắng nghe. 

Và cũng vì háo danh mà bao nhiêu chuyện bất công xảy ra trong đời sống xã hội: không ít người giàu có, thích khoe khoang qua những bữa tiệc thịnh soạn, của ngon vật lạ được bầy ra đầy dẫy trên bàn tiệc, và khách mời của họ cũng là những người lắm bạc nhiều của. Một hố ngăn cách được dựng lên giữa người giàu và người nghèo tạo nên một bức tranh ảm đạm về thảm trạng của một thế giới đầy bất công. 

Tin Mừng hôm nay cũng đưa ra lời mời gọi hãy kiến tạo một cuộc sống công bằng, yêu thương trong xã hội. Chúa đề nghị: “khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc”. Lời đề nghị này không chỉ là hành vi yêu thương, nhưng còn là sự công bằng - công bằng trong việc tôn trọng phẩm giá của những người nghèo, tuy họ không dư tiền thừa bạc, nhưng họ có đầy đủ phẩm giá của một con người, họ cũng cần được tôn trọng. Lời đề nghị của Chúa trước tiên như một chỉ dẫn để hoán cải trong mối tương giao với tha nhân, hoán cải để nhận ra đúng con người của mình, từ đó tránh được thói háo danh, tự hào. Lời đề nghị của Chúa cũng là một lời mời gọi người Ki-tô hữu chúng ta phải đưa ra những sáng kiến phục vụ cho người nghèo. Sáng kiến phục vụ nhằm khẳng định: thế giới này là mái nhà chung của mọi người, và tất cả đều có quyền dự phần vào những gì thuộc về của mình. 

Lạy Chúa, xin dạy chúng con luôn biết tôn trọng phẩm giá của từng người, vì tất cả đều là công trình do tay Chúa tạo thành. Xin dạy chúng con biết mở rộng con tim để sẵn sàng đón nhận những người nghèo khó, những người đang cần sự trợ giúp của chúng con. Amen.

GKGĐ Giáo phận Phú Cường