Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

Cuộc trở lại chớp nhoáng: Vittorio Messori, người ghét đạo được trở lại bằng một “lực không cưỡng lại được”

Filled under:



Không có gì đoán trước người đàn ông trẻ xuất thân từ một gia đình theo thuyết bất khả tri và bài hàng giáo sĩ, thậm chí còn đối ngịch với với ý tưởng Chúa hiện hữu lại nhận “ơn trở lại thình lình”.
Là tác giả quyển sách phỏng vấn Với Đức Gioan-Phaolô II: Hãy vào trong hy vọng, cho đến năm 23 tuổi, ông Vittorio Messori chưa bao giờ nghe đến Chúa. Một ngày đẹp trời mùa hè năm 1964, Chúa đã không kèn không trống đột nhập vào đời ông. 
Một cuộc gặp gỡ gần như diện đối diện với Chúa Giêsu
Trong khi làm việc, tình cờ thấy một trong các quyển Phúc Âm, ngay lập tức ông cầm lên đọc ngấu nghiến. Ông kể, “giống như một ánh sáng bỗng bùng nổ bất thình lình”. Thật ra, nó xảy ra như một hiện tượng huyền bí: một cuộc gặp gỡ gần như diện đối diện với Chúa Giêsu. Ông làm chứng: “Chuyện huyền bí được thể hiện như sau: cùng một cảm giác, cùng một xác quyết là Chúa ở đó, có mặt ở đây, và cũng có một thế giới khác, được điều khiển bởi một thứ trật cực kỳ cao cả, một thế giới thật, cũng thật như thế giới chúng ta mà so với nó, thế giới chúng ta chỉ là cái bóng rồi thì cũng tan”.
Xác quyết của ông về sự hiện hữu của Chúa là “tuyệt đối” mà nếu “có ai để khẩu súng vào màng tang bắt tôi phải bỏ đạo thì tôi không thể bỏ, vì tôi phải tôn trọng sự thật mà tôi đã thấy”, ông nói lên trong các cuộc phỏng vấn của mình. Người vô thần ở trong tầm mức mà “mọi sự đều rõ ràng, hiển nhiên, không chối cãi”. Ông nói: “Còn hơn cả thị kiến, đây là một “lực không cưỡng lại được” đã buộc ông phải “nhìn thực tế với con mắt của đức tin”:
“Các huyền bí của sự mù quáng thiêng liêng” 
“Tôi đọc các Phúc Âm, và tất cả mọi xác quyết của tôi, mọi thành kiến, thói làm sang trí thức rởm, sở thích phóng khoáng, cả sở thích tình dục của tôi rơi rụng từng mảnh. Đó là một kinh nghiệm bị sét đánh, rất nặng, vừa dịu dàng vừa hung bạo. Cả một huyền bí!” Các sách Phúc Âm tạo nơi ông một cú “sốc”, các câu hỏi ông đặt ra về Chúa Giêsu bỗng sáng tỏ và sâu đậm. Ông đã viết về đề tài này trong quyển sách đầu tiên của ông, Các giả thuyết về Chúa Giêsu (Hypothèses sur Jésus), quyển sách thành công toàn cầu.
Khi được hỏi có dấu hiệu nào báo trước cuộc xuất hiện thình lình này không, ông luôn kể một sự kiện phi thường có từ tuổi thơ ấu: một cuộc điện thoại bí ẩn của người chú chết trẻ vị bị đứt mạch máu não mà ký ức của ông đã chôn vùi. Một lãng quên mà theo ông nó thuộc vào cái mà ông gọi là “các huyền bí của sự mù quáng thiêng liêng”, ông có được kinh nghiệm này và ý thức nó sau khi trở lại. Bây giờ ông rút được bài học để nói với những người than phiền sự im lặng“ của Chúa, ông nhắc họ, “thường thường không phải Chúa im lặng nhưng vì chúng ta điếc”.
Marta An Nguyễn dịch



Cuộc trở lại chớp nhoáng: Christine Roy, tâm hồn bị xé làm đôi


“Vậy thì có Chúa!” Đó là lời cô Roy kêu lên khi Chúa Kitô đến với cô trong lúc cô có ý định tự tử. Khi đó cô Christine Roy 40 tuổi và từ lâu cô chẳng thắc mắc gì có Chúa hay không có Chúa. Sinh trưởng trong một gia đình công giáo giữ đạo, nhưng cô giữ đạo trong lòng. Từ những năm sinh viên, cô đã chán sống, đã cảm thấy bức rức khó chịu và có khuynh hướng tự tử. Cô bị mất định hướng đến độ cô tự nhủ: “Chúa không có, người ta nói dối mình”.
Trong vòng 15 năm, cô không tin ở Chúa cũng không tin vào con người: “Tôi tự hào về tôi. Không Chúa, không thầy! Tôi làm gì tôi muốn, tôi tự do với tất cả mọi trói buộc”. Bạo dạn, cô là giáo sư thể dục thể thao. Và Chúa đã tóm bắt được cô. “Hằn một nỗi chán nản, tuyệt vọng và có ý tưởng tự tử”, một đêm nọ, cô ở trong một cánh đồng gần bãi rác của làng, cô tự xem mình là “rác”. Nhưng khi cô chỉ mong kết liễu đời mình và hét lên vì đau đớn, thì bỗng cô cảm thấy như tim mình xé làm đôi. Chúa đã ở đó với cô.
“Ngay lập tức, tôi thấy một tia sáng xuống từ trời, như từ một máy chiếu cực mạnh. Và trong chốc lát, tôi không còn đau nữa, tôi không còn cảm thấy lạnh. Không. không một cảm giác nào! Tôi cảm thấy tia sáng mà tôi thấm đậm trong đó như một Người, như có ai: Tình yêu trong tất cả sự tinh tuyền và sức mạnh của nó, và từ trong lòng, tôi reo lên: ‘Vậy thì có Chúa!’ Chúa ở đó với tôi và tôi hiểu, cùng một lúc Ngài ở khắp mọi nơi trong vũ trụ. Tôi ở đó, được ngập tràn trong ánh sáng tuyệt vời thinh lặng này, và tôi cũng tin chắc, Chúa không rút đi gì trong nhân cách của tôi”.
Bỗng chốc, sự tin tưởng như chảy trong mạch máu của cô. Cô cảm thấy mình được “tia sáng” này nâng đỡ và sau này cô biết đó là Thần Khí. Khi đó, như được hướng dẫn, cô đi về hướng nhà thờ, rồi đến nghĩa trang, như người được mời để quay về với thánh lễ, với cầu nguyện. Sáng hôm sau, cô kể: “Tôi thức dậy với một niềm vui vô biên và tôi chỉ muốn hét lên với tất cả mọi người: Chúa hiện hữu và Ngài thương chúng ta vô cùng!”
Thờ phượng, cầu nguyện …
Sau kinh nghiệm chớp nhoáng này, cô Christine gặp một linh mục để giúp cô tìm các “câu trả lời đúng” về quá khứ của cô. Cuộc gặp với một đan sĩ đã hoàn tựu cho ccc trở lại chớp nhoáng của cô. Vị đan sĩ nói với cô: “Con hãy tin Chúa tha thứ tất cả tội lỗi của con và Ngài mang lại tâm hồn rửa tội của trẻ sơ sinh cho con”. Việc đền tôi là đi chầu Chúa Kitô ở ngôi nhà nguyện bên cạnh. Vị tu sĩ nói với cô: “Chúa Kitô thật sự hiện diện trong bánh thánh này. Con hãy mở lòng ra và để ánh sáng của Chúa ngự vào”.
Cô Christine Roy vâng lời, đứng trước Mình Thánh Chúa cô nói: “Lạy Chúa, nếu Chúa ở đó, con xin mở lòng ra với Chúa, xin Chúa ngự đến”. Lúc đó từ bánh thánh có một tia sáng dịu dàng đến “bao phủ” tâm hồn cô. Chúa Kitô đã cho cô thấy “khuôn mặt sáng đẹp sống lại của ngài”, cô dùng những chữ này để mô tả.
Bây giờ, mỗi ngày cô Christine Roy dành ra một giờ để chầu và cô đi lễ hàng ngày. Cô có một đời sống cầu nguyện sâu đậm, một lòng kính mến đặc biệt Thần Khí, Thánh Tâm Chúa Giêsu và Thánh Gia.
“Chúa Kitô thực sự hiện diện trong Thánh Thể và chúng ta rước Ngài vào lòng khi chúng ta rước lễ. Ngài khát khao chúng ta, Ngài chờ chúng ta, mỗi người chúng ta, với một tình yêu, một lòng dịu dàng vô tận trong thánh lễ, trong giờ chầu, khi đọc lời Chúa, khi tham dự tất cả các phép bí tích trong Giáo hội, một Giáo hội thật sự là Nhiệm thể của Ngài. Và đó là điều làm tôi sống, làm tôi cảm nhận ngày càng sâu đậm hơn trong lòng vì Chúa là Tình yêu của tôi!”
Marta An Nguyễn dịch